Dòng Nử Tử Trái Tim Mẹ Maria (DHM)

14/4/20

Thứ Tư 15/4/2020: Ngài có đó… (Lc 24, 13-35)


13Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
18Một trong hai người tên là Clê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.”
25Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! 26Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” 27Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
28Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”
33Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Nhập nguyện
  • Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần
  • Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
  • Đặt khung cảnh: Con đường dẫn từ Giêrusalem về làng Emau (Phía tây Giêrusalem), vào buổi chiều ngày thứ Nhất trong tuần.
  • Ơn xin: Xin cho tôi được cảm nghiệm được sự hiện diện kín ẩn của Chúa Phục Sinh bên tôi để tôi biết lắng nghe Lời Ngài và biết làm chứng cho Ngài.
  • Lối cầu nguyện: Chiêm niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Chiêm niệm]
Gợi ý cầu nguyện
1/ Đồng hành (cc. 13-16)

Mời bạn đặt mình vào vai người môn đệ giấu tên, và cùng bước đi với Clê-ô-pát. Hãy cảm nhận đôi chân nặng trĩu lê bước, lòng nặng buồn, tâm trí rối bời… Bạn đang bỏ Giêrusalem để về quê cách đó khoảng 11 cây số. Cùng bước đi và trao đổi với nhau về những điều kinh hoàng vừa xảy ra ở Giêrusalem trong vài ngày gần đây.
Có một người khách lạ tiếp cận từ phía sau bạn, tiến bước kịp bạn, bước đi cùng hang với bạn. Cảm nhận của bạn thế nào?

2/ Gợi chuyện (cc. 17-24)
Người khách lạ gợi chuyện: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?”
Như “gãi đúng chỗ ngứa”, Clêôpát và bạn dừng lại, buồn rầu. Lắng nghe giọng kể lể của Clêôpát về nỗi lòng cho vị khách lạ. Hãy đọc lại cách chậm rãi toàn bộ các câu 17-24 để nhận diện những chuyển động trong lòng mình, ý nghĩ của mình, khao khát của mình. Tìm xem đâu là sự chênh lệch giữa những gì bạn quan sát được và nghe được trong những ngày qua và sự thật về chúng.

3/ Gợi nhớ (cc. 25-35)
Bạn hãy quan sát thật kỹ người khách lạ: dáng vẻ người ấy, tư thế và cả tâm thế người ấy. Lắng nghe từng chữ, từng lời người ấy nói với bạn chiều nay, một buổi chiều buồn và ít hy vọng. Ngài kết nối Kinh Thánh để giúp bạn hiểu về điều bạn đang rối bời. Hãy đọc chậm và nghiệm các câu 25-27.
Nơi bạn muốn đến cũng đã đến, trời đã quá trễ, đêm dần buông. Bạn đã về đến nhà mình, nơi mình đã từng “lên đường” để đi tìm một lẽ sống! Còn người khách lạ? Ông ta quê ở đâu? Bạn muốn mời người ấy nghỉ đêm trong nhà bạn. Lý do gì khiến bạn quyết định ngỏ lời mời?
Người bạn mới quen nhận lời bạn và bước vào nhà bạn vào lúc nhá nhem tối. Các bạn cùng ăn tối với người ấy. Hãy quan sát vị trí ngồi của vị khách, cử chỉ của người ấy trong bữa ăn… Điều gì đã làm bạn bừng tỉnh, nhận ra người khách lạ đó là “người quen”? Hãy đọc chậm và nghiệm các câu 28-35. Cuối cùng, bạn đã trở về Giêrusalem với tâm thế nào? Để làm gì?

Kết nguyện
Hãy dừng lại để nhớ đến những lần Chúa Giêsu hiện diện kín ẩn và đồng hành với bạn. Nói với Ngài về điều đó. Có thể hát bài Ngài có đó của nhạc sĩ Ân Đức: https://nghenhacthanhca.com/music/listenone/9975/Ngai-co-do
Tạ ơn Chúa Cha vì Người Đồng Hành Giêsu cho đời bạn. Kết thúc bằng Kinh Lạy Cha.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét