46Đức Giê-su và
các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn
đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù
đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Ba-ti-mê, con
ông Ti-mê. 47Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét,
anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin rủ
lòng thương tôi!” 48Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi,
nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương
tôi!” 49Đức Giê-su đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại
đây!” Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!” 50Anh
mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su. 51Người
hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy
được.” 52Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!”
Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.
· Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần.
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
Đặt khung cảnh: Anh mù Ba-ti-mê ở thành Giêriko gần Giêrusalem.
Ơn xin: Xin cho tôi nhận ra tình trạng mù lòa của mình và can đảm xin ơn được thấy Chúa trong đời mình.
Lối cầu nguyện: Suy niệm.
Gợi điểm cầu nguyện
1/ Số phận một người mù (c.
47)
Hãy ngẫm về anh mù: tên anh là Ba-ti-mê;
người ta biết anh là con ông Ti-mê. Anh kiếm sống bằng nghề ăn xin. Ngày nào cũng
thế. Mọi người đều biết anh. Chỗ anh ngồi ăn xin là chỗ có nhiều người qua lại,
nên anh nghe được nhiều câu chuyện qua đường.
Mọi sự cứ diễn ra như mọi ngày theo
cái nhìn bên ngoài. Mời bạn ngẫm nghĩ về cách anh Ba-ti-mê đã tổng hợp các thông
tin nghe được, hoặc hỏi thêm được; cách anh đã đưa ra kết luận cho mình: anh đã
tin vào một người mà anh gọi với tước hiệu “Con vua Đa-vít”.
Suy ngẫm về những điều bạn thu thập
được trong đời: thông tin, kinh nghiệm sống, kinh nghiệm đức tin… Bạn rút tỉa được
xác tín nào cho đời mình?
2/ Kêu xin (cc. 47-49)
Suy ngẫm về thái độ can đảm của
anh Ba-ti-mê khi anh nghe biết là đức Giêsu Nazaret đang đi ngang qua: Anh không
chìa tay xin bố thí, mà anh kêu lớn tiếng để xin đức Giêsu chữa nguyên nhân làm
cho anh trở nên vô hình trước người khác: đó là chứng bị mù.
Suy ngẫm về những rào cản anh gặp
phải: Đám đông ồn ào hòa trong tiếng rao giảng của đức Giêsu. Đám đông chen lấn
nên anh cũng không có cơ hội để tiếp cận đức Giêsu. Đám đông còn quát mạt bắt
anh im lặng. Đâu là những rào cản của bạn trên hành trình tìm lại giá trị bản
thân?
Phương tiện duy nhất anh có lúc này
là giọng nói của anh. Anh đã sử dụng tối đa nó. Anh đã thành công. Anh nhận được
niềm vui là sự quan tâm của đức Giêsu dành cho anh: “Gọi anh ta lại đây!”;
và cả niềm vui được đám đông quan tâm chú ý: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi
anh đấy!” Anh đã được người khác nhận biết! Đó là điều quan trọng. Khác với
trước đây người ta nhìn thấy anh là thấy sự phiền toái. Giờ họ nhận ra sự “hiện
hữu” của anh với tư cách một con người. Mời bạn suy nghĩ về sự hiện hữu của mình,
và việc mình được nhận biết và được công nhận.
3/ Được biến đổi (50-52)
Suy ngẫm về hành động anh đứng phắt
dậy, đứng lên rất nhanh; và vất lại những gì làm anh vướng víu, ngay cả cái áo
choàng là phương tiện hành nghề và bảo vệ mình bao năm.
Suy ngẫm về cách anh lao nhanh về
phía đức Giêsu (nhận ra tiếng Ngài để định hướng); cách anh tiếp cận đức Giêsu
và lời van xin. Anh không xin của bố thí, anh xin điều giúp xây dựng nhân phẩm
của mình. Anh thấy được, và đi trên con đường đức Giêsu đang đi (hướng về Giêrusalem).
Anh không chỉ thấy đức Giêsu bằng mắt thịt, anh nhận ra Ngài bằng đôi mắt thiêng
liêng.
Kinh nghiệm được Chúa biến đổi của
bạn là gì? Đâu là những ơn đã giúp bạn xây dựng lại bản thân mình?
Kết nguyện
Thân thưa với Chúa Giêsu, chuyện
trò với anh Ba-ti-mê để xin ơn được biến đổi.
Dâng một Kinh Lạy Cha.








