Lịch sử
Lectio Divina là phương pháp cầu nguyện trực tiếp với
bản văn Kinh Thánh, nhằm kết nối trực tiếp với Lời Chúa hơn là phân tích bản văn
Kinh Thánh. Nói cách khác, đây là cách đọc Kinh thánh trong tâm tình cầu nguyện.
Phương pháp này đã có từ thời các Giáo Phụ, được kể đến là
giáo phụ Origen từ thế kỷ thứ III. Sau đó Thánh Giám Mục Ambrosio truyền lại
cho thánh Augustino thành Hippo. Truyền thống này đã được thực hành trong các đan
viện từ thế kỷ VI do thánh Biển Đức thành lập. Đan sĩ Carthusian là Guigo II đã
tóm lược thành 4 bước cầu nguyện vào thế kỷ XII. Ngài gọi đây là 4 nấc thang đưa
chúng ta lên tới Thiên Chúa. Lectio Divina đã được tái khẳng định trong
hiến chế Dei Verbum (Công đồng Vatican II) và được đưa vào thực hành chung
cho toàn Giáo Hội.
Cách thức và Bước thực hiện
- Lectio
(đọc): cẩn thận đọc đi đọc lại thành tiếng một đoạn Thánh kinh được trích đoạn;
- Meditatio
(suy gẫm): Vận dụng khả năng suy tư để đào sâu ý nghĩa bản văn áp dụng vào
bản thân mình trong sự nối kết với đức Kitô;
- Oratio
(cầu nguyện): một lời đáp trả cá nhân với bản văn Kinh Thánh, xin ơn qua nội
dung của đoạn Kinh Thánh, hoặc kết hợp với Thiên Chúa theo khung cảnh của
bản văn Kinh Thánh này.
- Contemplatio
(chiêm niệm): Chìm sâu và nhìn ngắm điều gì đó được gợi lên trong bản văn
Kinh Thánh và trầm mình vào sự hiện diện của Ngài.
Lectio, Đọc
Truyền thống đan tu đòi hỏi đặt lời Chúa trên môi, tức là đọc
thành tiếng (áp dụng: có thể đọc thầm khi không tiện), nhằm giúp trí nhớ
tập trung và ghi nhớ được Lời Chúa. Hãy đọc thong thả một đoạn Thánh kinh, và
khi một từ, câu, đoạn, tư tưởng trở nên nổi bật và thu hút sự chú ý của người đọc,
hãy dừng lại đó và lưu lại trên bản văn ấy, cẩn thận lặp đi lặp lại nó. Khi bị
chia trí, tiếp tục trở về và lặp đi lặp lại ấy. Rồi cứ thế tiếp tục đi tới
trong cùng bản văn ấy cho đến khi nó cạn hẳn.
Meditatio, Suy Gẫm
Một khi Lời Chúa ở trên môi và trong miệng rồi, ta bắt đầu cắn
và nhai nó; ta bắt đầu suy gẫm trên đó. Suy gẫm nghĩa là suy đi nghĩ lại, nhai
Lời Chúa, ung dung lưu lại trên một từ/ngữ/câu đã được đánh động ở trên để rút
tỉa ý nghĩa của bản văn. Mỗi lời Thánh kinh được xem như có dụng ý cho mình. Mỗi
bản văn đều nói về Đức Kitô và về cầu nguyện. Nhập vai và đi vào bản văn để tìm
ý nghĩa và đồng hoá với nó. Suy gẫm sử dụng tất cả các quan năng cảm thụ: luôn
lắng nghe những lời được lập lại, để cho những lời ấy gợi lên những hình ảnh,
suy tư, tư tưởng trực giác của chúng; để cân nhắc và nhận ra những bài học ẩn
giấu trong Lời Chúa, và tìm kiếm những tâm tư của Đức Kitô.
Orattio, Cầu nguyện
Nhờ ơn Chúa giúp, những tư tưởng sốt sắng ở trên sẽ đưa đến
lời cầu nguyện từ con tim; tức là cầu xin, chuyện trò với Chúa bằng những tình
cảm yêu mến, quyết tâm tăng trưởng trong các nhân đức của Chúa Kitô, thống hối về
tội lỗi của mình, nhìn ngắm và thinh lặng trìu mến, khát khao Thiên Chúa…
Contemplatio, Chiêm niệm
Sự cảm nếm Thiên Chúa làm cho linh hồn đỡ khát và bớt đói. Thiên Chúa ban cho kẻ suy gẫm một thứ rượu mới. Chính Thánh Thần sẽ cầu nguyện trong tâm trí con người vào tạo nên sự hài hoà trong thân-tâm-linh. Ánh sáng của sự hiện diện của Thiên Chúa chiếu toả qua linh hồn cách cảm nghiệm được. Tình yêu Thiên Chúa không còn trừu tượng nữa, nhưng đựơc cụ thể để vào cái tôi đang đón nhận. Ta có thể nhìn thấy mình được thương yêu và yêu mến đáp lại. Đây là một hồng ân nhưng không. Người cầu nguyện trở nên yên tĩnh và thụ động hơn.









