11“Bấy giờ nhà vua tiến vào quan
sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, 12mới
hỏi người ấy: ‘Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?’
Người ấy câm miệng không nói được gì. 13Nhà vua liền bảo những
người phục dịch: ‘Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài,
ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng!’ 14Vì kẻ được gọi
thì nhiều, mà người được chọn thì ít.”
Nhập nguyện
Tập trung ý thức - Ý thức Chúa
hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý
hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng
Chúa”.
Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dạy về
tự do chọn lựa thông qua dụ ngôn khách dự tiệc cưới.
Ơn xin: Xin cho tôi được ơn phân
định và biết dùng tự do của mình mà chọn lựa những điều mang lại hạnh phúc vĩnh
cửu.
Lối cầu nguyện: Phương pháp Chiêm niệm [Gõ vào ô
tìm kiếm Phương pháp Chiêm niệm]
Gợi điểm cầu nguyện
1/ Được mời mà từ chối (cc.
1-8)
Nước Trời giống chuyện Nhà vua mở tiệc cưới cho con mình: Bạn hãy dành thời gian để mường tượng về những bữa tiệc thịnh soạn, cao lương mỹ vị, và những vị khách sang trọng. Cảm nghiệm về mùi vị của thực phẩm và thức uống, không gian trang hoàng, những câu nói nụ cười khách dự tiệc trao cho nhau, âm nhạc… và để cho niềm vui đó thấm vào bạn.
Những khách mời trong câu chuyện kể
là “những vị quan”, họ là những bậc vị vọng, giàu có, học thức, quyền bính… Cảm
nghiệm về cách họ tiếp nhận lời mời đến dự tiệc cưới của Hoàng tử con nhà Vua:
từ chối không đến.
Nhà Vua tiếp tục cử một nhóm đầy
tớ khác đi mời lại: ‘Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi,
mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới!’ – Chiêm ngắm thái độ đáp
lời mời của họ: “5Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ
đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, 6còn những kẻ khác
lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.”
2/ Không mời mà được dự (c.
9)
Mời bạn dành thời gian để nghiệm
về những cơ hội đến với bạn khi có ai đó đã từ chối lời mời. Cảm nghiệm vị thế “kém
hơn” của mình, nhưng lại diễm phúc vì được thay vào chỗ vinh dự của người đã được
mời mà từ chối.
Thánh Phaolo nhận ra chính sự từ
chối của người Do Thái – đồng bào của Ngài – khi không tin vào đức Giêsu Kitô lại
trở nên cơ hội cho dân ngoại đón nhận Tin Mừng, trong đó có chúng ta.
3/ Giá của tự do chọn lựa
(cc. 7.11-14)
Hãy ngẫm về hậu quả của những người
được mời từ đầu mà từ chối lời mời: “7Nhà vua liền nổi cơn thịnh
nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng.”
Ngôn ngữ dụ ngôn tỏ lộ về hậu quả tự tận diệt của những chọn lựa sai lầm, chứ
không phải là hình phạt của Thiên Chúa dành cho những người chọn lựa sai lầm.
Phần kết luận (cc. 11-14) này làm
chúng ta hơi khó hiểu, do thánh sử Matthêu đã lấy một câu chuyện khác để đưa vào
[Xin đọc phần chú thích][1]
Mời bạn dành thời gian để nghiệm
về cách thức mình tin đạo và sống đạo bao năm qua. Tôi có chuẩn bị mình sẵn sàng
để vào Dự tiệc cưới Con Chiên?
Chúng ta được sử dụng tự do của mình
để chọn lựa, nhưng đồng thời phải chịu trách nhiệm về những chọn lựa và hậu quả
của chúng – ngôn ngữ Kinh Thánh gọi là Ngày Phán Xét. Hãy ngẫm nghiệm về điều đó
và chọn lựa cho mình từ hôm nay.
Kết nguyện
Thân thưa với Chúa về điều gì được
gợi lên cho bạn qua giờ cầu nguyện.
Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.
[1] Chú thích của CGKPV: Phần
tiếp theo của câu chuyện (từ c. 11) có vẻ nghịch lý. Có lẽ đây là phần kết luận
của một câu chuyện khác, đã được Mát-thêu ráp lại với câu chuyện trên, khiến
chuyện này được kết thúc đột ngột và khó hiểu. Vậy để giải quyết thắc mắc,
chúng ta nên nhận định ý nghĩa khác nhau của hai phần dụ ngôn: phần trên nói về
ơn gọi Ít-ra-en và các dân ngoại vào Nước Trời ở trần gian (Hội Thánh); phần
hai nói về sự đáp ứng của mỗi người đã được gọi vào Hội Thánh, nhất là ở giờ
cao điểm là lúc Thiên Chúa đến phán xét. Việc vua cho dồn ép người ta vào phòng
tiệc như thế, mà chỉ thấy có một người không mặc áo cưới, đã là một chuyện lạ rồi;
nói chi chuyện vua lên án người đó cách nghiêm khắc. Thế nhưng đây là một chi
tiết ngụ ngôn; nó chỉ vô lý ở trong câu chuyện tự nhiên (nếu có ông vua nào làm
như thế); nhưng lại là việc tất nhiên trong áp dụng. Vua tiến vào phòng tiệc là
lúc Thiên Chúa đến phán xét. Nếu trong trường hợp một bữa tiệc nào ở trần gian
này, thực khách không áo cưới đó có thể bảo rằng mình không thể làm khác được bởi
vì đã được mời đột xuất, nhưng trong lãnh vực ân sủng (Hội Thánh), một người đã
chịu phép rửa tội, đã sống trong Hội Thánh Chúa, không thể thưa với Người trong
giờ chết: con không kịp mặc áo cưới ... Đã tin thì phải sống theo lòng tin, mới
được ơn cứu độ (x. Mt 3,8 ; 5,20 ; 7,21 tt ; 13,47 tt ; 21,28 tt). Cũng vì thế
mà câu chuyện kể rằng Người ấy câm miệng không nói được gì.






