1821Bấy
giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa
Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải
bảy lần không?” 22Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là
đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”
23“Vì
thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy
tớ của mình thanh toán sổ sách. 24Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì
người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25Y
không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả
nợ. 26Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: ‘Thưa
Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27Tôn
chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28Nhưng
vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một
trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ 29Bấy
giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại
cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30Nhưng y không chịu, cứ tống anh
ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31Thấy sự việc xảy ra như
vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu
chuyện. 32Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: ‘Tên đầy tớ độc
ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33thì
đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương
xót ngươi sao?’ 34Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính
hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35Ấy vậy, Cha của
Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em
không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
191Khi
Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và
đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.
Tập trung ý thức - Ý thức Chúa
hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý
hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng
Chúa”.
Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dạy về
lòng tha thứ.
Ơn xin: Xin cho tôi nhận ra và
biết ơn vì sự tha thứ Thiên Chúa đã dành cho suốt đời tôi và cho cả nhân loại,
để tôi có lòng nhân từ tha thứ cho những thiếu sót của người anh em.
Lối cầu nguyện: Phương pháp Suy niệm [Gõ vào ô tìm
kiếm Phương pháp Suy niệm]
Gợi điểm cầu nguyện
1/ Tha thứ đến mức nào? (18,21)
Xúc phạm: điều người khác nghĩ,
nói, làm “không phải” đối với bạn. Dầu vậy, vẫn có nhiều mức độ mà mỗi người
đưa ra để cho rằng người khác đã xúc phạm đến mình:
+ Không ai được nghĩ xấu, nói xấu,
làm điều xấu cho tôi
+ Không ai được nghĩ sai, nói
sai, hành xử sai với tôi
+ Một số người sẽ có thể
nghĩ/nói/hành động khác với tôi
+ Tôi cần được góp ý và sửa dạy bởi
người có ý nghĩ, kiểu nói, hành động khác với tôi…
Tiêu chí để bạn xác định người
khác “xúc phạm” đến mình là gì? Bạn dùng luật nào để quy định số lần bạn có thể
dung thứ? “Quá tam ba bận” chăng?
Ông Phêrô đi từ luật “mắt đền mắt,
răng đền răng” đến mức độ tha thứ đến bảy lần là quá vượt trội. Mời bạn dành thời
gian để xem xét cách bạn kinh nghiệm về sự công bằng. Càng chịu nhiều bất công,
người ta càng đòi hỏi về sự công bằng. Càng kinh nghiệm được nhiều tình yêu thương và lòng bao dung,
thì người ta càng quảng đại tha thứ. Kinh nghiệm của bạn là gì?
2/ Tha thứ vô hạn
(18,22-27)
Đức Giêsu dùng biểu tượng con số 70 lần 7. Không cho ta kết quả của tha thứ đủ 490 lần; mà là tha thứ vô hạn.
Đức Giêsu kể chuyện dụ ngôn về
người đầy tớ mắc nợ vị vua của mình đến “mười ngàn yến vàng” là biểu tượng của
một con số mà một người không thể trả được, tương đương với 60 ngàn ngày công
lao động.[1] Giả
xử bạn có thể lao động được 300 ngày/năm thì bạn cần đến 200 năm để làm việc! Cộng hết
tài sản, vợ con vào cũng không thể trả được. Đức Giêsu cho thấy Thiên Chúa hào
phóng với con người như thế đó.
Mời bạn dành thời gian để ngẫm về tất cả những “món nợ” của ta với Chúa. Có những điều nào ta chưa nhận ra là điều ta mắc nợ Ngài? Hãy sám hối cho sự vô ơn của mình. Và diễn đạt lòng biết ơn Ngài hôm nay.
3/ Đến lượt mình (cc.
23-35)
Đức Giêsu tiếp tục kể vế thứ hai
của câu chuyện dụ ngôn: về chính người đầy tớ đã từng được “tha bổng” đó:
+ Sự chênh lệch về món nợ: 6000 yến
vàng/6000 ngày công so với 100 quan tiền tức là 100 ngày công.
+ Sự chênh lệch về thái độ: nhà
vua “chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ” so với “túm lấy, bóp cổ mà
bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ … “y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến
khi trả xong nợ.”
Điều Thiên Chúa đòi hỏi là ta nối
được kinh nghiệm được Thiên Chúa tha thứ vô vàn để “đến lượt ngươi, ngươi
không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’
Thất bại trong việc kết nối kinh
nghiệm được tha thứ thì sẽ tự lãnh hậu quả “tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y
cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.” – cũng có nghĩa là
không thể trả.
Kết nguyện
Thân thưa với Chúa về điều gì được
gợi lên cho bạn qua giờ cầu nguyện.
Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.
[1] Mỗi nén vàng thời xưa là
sáu ngàn quan tương đương với sáu ngàn ngày công. Mười ngàn nén là quá nhiều so
với 100 quan là 100 ngày công. (Chú thích của Nhóm CGKPV).







