Dòng Nử Tử Trái Tim Mẹ Maria (DHM)

19/8/26

Thứ Năm TN.XX: Giá của tự do chọn lựa (Mt 22,1-14)

1Đức Giê-su lại dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng: 2“Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. 3Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. 4Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ: ‘Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới!’ 5Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, 6còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết. 7Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng. 8Rồi nhà vua bảo đầy tớ: ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. 9Vậy các ngươi đi ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.’ 10Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.

11“Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, 12mới hỏi người ấy: ‘Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?’ Người ấy câm miệng không nói được gì. 13Nhà vua liền bảo những người phục dịch: ‘Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng!’ 14Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.”

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dạy về tự do chọn lựa thông qua dụ ngôn khách dự tiệc cưới.

Ơn xin: Xin cho tôi được ơn phân định và biết dùng tự do của mình mà chọn lựa những điều mang lại hạnh phúc vĩnh cửu.

Lối cầu nguyện: Phương pháp Chiêm niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Chiêm niệm]

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Được mời mà từ chối (cc. 1-8)

Nước Trời giống chuyện Nhà vua mở tiệc cưới cho con mình: Bạn hãy dành thời gian để mường tượng về những bữa tiệc thịnh soạn, cao lương mỹ vị, và những vị khách sang trọng. Cảm nghiệm về mùi vị của thực phẩm và thức uống, không gian trang hoàng, những câu nói nụ cười khách dự tiệc trao cho nhau, âm nhạc… và để cho niềm vui đó thấm vào bạn.

Những khách mời trong câu chuyện kể là “những vị quan”, họ là những bậc vị vọng, giàu có, học thức, quyền bính… Cảm nghiệm về cách họ tiếp nhận lời mời đến dự tiệc cưới của Hoàng tử con nhà Vua: từ chối không đến.

Nhà Vua tiếp tục cử một nhóm đầy tớ khác đi mời lại: ‘Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới!’ – Chiêm ngắm thái độ đáp lời mời của họ: “5Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, 6còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.”

2/ Không mời mà được dự (c. 9)

Mời bạn dành thời gian để nghiệm về những cơ hội đến với bạn khi có ai đó đã từ chối lời mời. Cảm nghiệm vị thế “kém hơn” của mình, nhưng lại diễm phúc vì được thay vào chỗ vinh dự của người đã được mời mà từ chối.

Thánh Phaolo nhận ra chính sự từ chối của người Do Thái – đồng bào của Ngài – khi không tin vào đức Giêsu Kitô lại trở nên cơ hội cho dân ngoại đón nhận Tin Mừng, trong đó có chúng ta.

3/ Giá của tự do chọn lựa (cc. 7.11-14)

Hãy ngẫm về hậu quả của những người được mời từ đầu mà từ chối lời mời: “7Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng.” Ngôn ngữ dụ ngôn tỏ lộ về hậu quả tự tận diệt của những chọn lựa sai lầm, chứ không phải là hình phạt của Thiên Chúa dành cho những người chọn lựa sai lầm.

Phần kết luận (cc. 11-14) này làm chúng ta hơi khó hiểu, do thánh sử Matthêu đã lấy một câu chuyện khác để đưa vào [Xin đọc phần chú thích][1]

Mời bạn dành thời gian để nghiệm về cách thức mình tin đạo và sống đạo bao năm qua. Tôi có chuẩn bị mình sẵn sàng để vào Dự tiệc cưới Con Chiên?

Chúng ta được sử dụng tự do của mình để chọn lựa, nhưng đồng thời phải chịu trách nhiệm về những chọn lựa và hậu quả của chúng – ngôn ngữ Kinh Thánh gọi là Ngày Phán Xét. Hãy ngẫm nghiệm về điều đó và chọn lựa cho mình từ hôm nay.

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa về điều gì được gợi lên cho bạn qua giờ cầu nguyện.

Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet.

[1] Chú thích của CGKPV: Phần tiếp theo của câu chuyện (từ c. 11) có vẻ nghịch lý. Có lẽ đây là phần kết luận của một câu chuyện khác, đã được Mát-thêu ráp lại với câu chuyện trên, khiến chuyện này được kết thúc đột ngột và khó hiểu. Vậy để giải quyết thắc mắc, chúng ta nên nhận định ý nghĩa khác nhau của hai phần dụ ngôn: phần trên nói về ơn gọi Ít-ra-en và các dân ngoại vào Nước Trời ở trần gian (Hội Thánh); phần hai nói về sự đáp ứng của mỗi người đã được gọi vào Hội Thánh, nhất là ở giờ cao điểm là lúc Thiên Chúa đến phán xét. Việc vua cho dồn ép người ta vào phòng tiệc như thế, mà chỉ thấy có một người không mặc áo cưới, đã là một chuyện lạ rồi; nói chi chuyện vua lên án người đó cách nghiêm khắc. Thế nhưng đây là một chi tiết ngụ ngôn; nó chỉ vô lý ở trong câu chuyện tự nhiên (nếu có ông vua nào làm như thế); nhưng lại là việc tất nhiên trong áp dụng. Vua tiến vào phòng tiệc là lúc Thiên Chúa đến phán xét. Nếu trong trường hợp một bữa tiệc nào ở trần gian này, thực khách không áo cưới đó có thể bảo rằng mình không thể làm khác được bởi vì đã được mời đột xuất, nhưng trong lãnh vực ân sủng (Hội Thánh), một người đã chịu phép rửa tội, đã sống trong Hội Thánh Chúa, không thể thưa với Người trong giờ chết: con không kịp mặc áo cưới ... Đã tin thì phải sống theo lòng tin, mới được ơn cứu độ (x. Mt 3,8 ; 5,20 ; 7,21 tt ; 13,47 tt ; 21,28 tt). Cũng vì thế mà câu chuyện kể rằng Người ấy câm miệng không nói được gì.


12/8/26

Thứ Năm TN.XIX: Đến lượt mình (Mt 18,21 – 19,1)

1821Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” 22Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”

23“Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ 29Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’ 34Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

191Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dạy về lòng tha thứ.

Ơn xin: Xin cho tôi nhận ra và biết ơn vì sự tha thứ Thiên Chúa đã dành cho suốt đời tôi và cho cả nhân loại, để tôi có lòng nhân từ tha thứ cho những thiếu sót của người anh em.

Lối cầu nguyện: Phương pháp Suy niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Suy niệm]

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Tha thứ đến mức nào? (18,21)

Xúc phạm: điều người khác nghĩ, nói, làm “không phải” đối với bạn. Dầu vậy, vẫn có nhiều mức độ mà mỗi người đưa ra để cho rằng người khác đã xúc phạm đến mình:

+ Không ai được nghĩ xấu, nói xấu, làm điều xấu cho tôi

+ Không ai được nghĩ sai, nói sai, hành xử sai với tôi

+ Một số người sẽ có thể nghĩ/nói/hành động khác với tôi

+ Tôi cần được góp ý và sửa dạy bởi người có ý nghĩ, kiểu nói, hành động khác với tôi…

Tiêu chí để bạn xác định người khác “xúc phạm” đến mình là gì? Bạn dùng luật nào để quy định số lần bạn có thể dung thứ? “Quá tam ba bận” chăng?

Ông Phêrô đi từ luật “mắt đền mắt, răng đền răng” đến mức độ tha thứ đến bảy lần là quá vượt trội. Mời bạn dành thời gian để xem xét cách bạn kinh nghiệm về sự công bằng. Càng chịu nhiều bất công, người ta càng đòi hỏi về sự công bằng. Càng kinh nghiệm được nhiều tình yêu thương và lòng bao dung, thì người ta càng quảng đại tha thứ. Kinh nghiệm của bạn là gì?

2/ Tha thứ vô hạn (18,22-27)

Đức Giêsu dùng biểu tượng con số 70 lần 7. Không cho ta kết quả của tha thứ đủ 490 lần; mà là tha thứ vô hạn.

Đức Giêsu kể chuyện dụ ngôn về người đầy tớ mắc nợ vị vua của mình đến “mười ngàn yến vàng” là biểu tượng của một con số mà một người không thể trả được, tương đương với 60 ngàn ngày công lao động.[1] Giả xử bạn có thể lao động được 300 ngày/năm thì bạn cần đến 200 năm để làm việc! Cộng hết tài sản, vợ con vào cũng không thể trả được. Đức Giêsu cho thấy Thiên Chúa hào phóng với con người như thế đó.

Mời bạn dành thời gian để ngẫm về tất cả những “món nợ” của ta với Chúa. Có những điều nào ta chưa nhận ra là điều ta mắc nợ Ngài? Hãy sám hối cho sự vô ơn của mình. Và diễn đạt lòng biết ơn Ngài hôm nay.

3/ Đến lượt mình (cc. 23-35)

Đức Giêsu tiếp tục kể vế thứ hai của câu chuyện dụ ngôn: về chính người đầy tớ đã từng được “tha bổng” đó:

+ Sự chênh lệch về món nợ: 6000 yến vàng/6000 ngày công so với 100 quan tiền tức là 100 ngày công.

+ Sự chênh lệch về thái độ: nhà vua “chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ” so với “túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ … “y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.”

Điều Thiên Chúa đòi hỏi là ta nối được kinh nghiệm được Thiên Chúa tha thứ vô vàn để “đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’

Thất bại trong việc kết nối kinh nghiệm được tha thứ thì sẽ tự lãnh hậu quả “tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.” – cũng có nghĩa là không thể trả.

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa về điều gì được gợi lên cho bạn qua giờ cầu nguyện.

Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet

[1] Mỗi nén vàng thời xưa là sáu ngàn quan tương đương với sáu ngàn ngày công. Mười ngàn nén là quá nhiều so với 100 quan là 100 ngày công. (Chú thích của Nhóm CGKPV).


29/7/26

Thứ Năm TN.XVII: Vận dụng cũ mới (Mt 13,47-53)

47“Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. 48Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. 49Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, 50rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.

51“Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?” Họ đáp: “Thưa hiểu.” 52Người bảo họ: “Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ.”

53Khi Đức Giê-su kể các dụ ngôn ấy xong, Người đi khỏi nơi đó.

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dạy về Nước Thiên Chúa qua dụ ngôn.

Ơn xin: Xin cho con ơn rộng mở trước sự soi sáng của Chúa, để con biết gạn đục khơi trong, và vận dụng mọi kinh nghiệm và sự hiểu biết để sinh ơn ích cho bản thân và người khác.

Lối cầu nguyện: Phương pháp Suy niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Suy niệm]

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Dụ ngôn lưới cá (cc. 47-50)

Đức Giêsu quan sát hoạt động đời thường của việc đánh cá, và Ngài dùng hình ảnh đó để nói về Nước Thiên Chúa. Bạn hãy ngẫm về những gì diễn ra trong đời thường, có điều gì gợi ý cho bạn về điều sâu xa hơn trong Thiên Chúa?

Đức Giêsu áp dụng cách thức người ta chọn lọc cá sau khi kéo lưới lên để nói về ngày tận thế. Nó gợi ý cho ta về sự sàng lọc cuối cùng sẽ đến. Nó cũng cho ta biết hiện tại thì cả “cá tốt và cá xấu” vẫn cùng bơi trong một môi trường. Chủng loại cá được cho là tốt và xấu thì không thay đổi, nhưng con người chúng ta có khả năng thay đổi. Hãy tranh thủ thời gian hiện tại để thay đổi.

Ngôn ngữ dụ ngôn là “thiên thần sẽ quăng những kẻ xấu vào lò lửa”. Khả năng chọn lựa thay đổi nên tốt ở phía chúng ta. Vậy nếu không thay đổi, ta sẽ “bị quăng vào lò lửa” hay ta “chọn rơi vào lò lửa”?

2/ Hiểu và vận dụng (cc. 51-53)

Kể chuyện xong, đức Giêsu hỏi các môn đệ có hiểu không. Họ thưa họ hiểu. Có hiểu thì mới vận dụng được. Mức độ vận dụng đơn giản giống như cách ta vừa suy ngẫm ở trên.

Đức Giêsu còn mời ta vận dụng ở mức độ cao hơn:

+ Trước hết hãy học hỏi để có tầm hiểu biết của một kinh sư: biết cựu ước, biết lề luật, quan điểm cũ

+ Kế đến, “vị kinh sư” đó phải “được học hỏi về Nước Trời”: tầm nhìn mới của Thiên Chúa được mặc khải qua đức Giêsu.

+ Khi đó, người ấy sẽ biết “lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ.”

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa Giêsu về ơn hiểu biết bạn được ban cho qua giờ cầu nguyện.

Đọc một Kinh Lạy Cha để tạ ơn Chúa Cha đã gởi Chúa Giêsu làm thầy dạy cho bạn.

Ảnh: internet.


Thứ Năm TN.XVIII: Sống đức tin (Mt 16,13-23)

13Khi Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai?” 14Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ.” 15Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?” 16Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” 17Đức Giê-su nói với ông: “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. 18Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. 19Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” 20Rồi Người cấm ngặt các môn đệ không được nói cho ai biết Người là Đấng Ki-tô.

21Từ lúc đó, Đức Giê-su Ki-tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. 22Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” 23Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Ông Phêrô tuyên xưng danh tính của đức Giêsu.

Ơn xin: Xin cho tôi xác tín được niềm tin cá nhân của mình vào Thiên Chúa để tôi dám sống chết cho niềm tin đó.

Lối cầu nguyện: Phương pháp Suy niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Suy niệm]

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Đến lúc phải xác tín (cc. 13-20)

Sau một thời gian huấn luyện các môn đệ trong thực tế, Đức Giêsu muốn đo lường xác tín của các ông về danh tính của Ngài. Đó là một thời điểm mà đời mỗi người chúng ta cũng phải trả lời cho niềm tin của mình. Có người tin không chút hoài nghi. Có người phải trải qua nhiều lầm đường lạc lối thì mới xác tín lại đức tin của mình. Có người nấn ná chờ đến giây phút cuối mới chịu tin… Mời bạn đọc lại hành trinh đức tin của mình để thấy những bước thăng trầm của nó.

Đức Giêsu đã dẫn họ đến vùng Xê-da-rê Phi-líp-phê, ngoài địa phận Do Thái, thuộc về vùng dân ngoại phía bắc Palestin. Ngài muốn các ông có một không gian tự do, mà không bị áp lực của môi trường tôn giáo, văn hóa. Trong kinh nghiệm của bạn, đâu là những lúc Thiên Chúa “tế nhị” với bạn như vậy?

Khi được hỏi người ta nói Thầy là ai, các ông lao nhao trả lời… Nói về cách người khác tin, nghĩ, nói về thầy Giêsu có vẻ dễ.

Khi được hỏi “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?” thì chỉ có ông Phêrô trả lời – một câu trả lời cho cá nhân mình. Đây là điều đức Giêsu đang hỏi bạn hôm nay.

Nhờ ơn Chúa, ông Phêrô đã trả lời cách rất xác đáng và được đức Giêsu khen. Bạn có kinh nghiệm gì về những lúc được ơn soi sáng đặc biệt như thế?

2/ Đến lúc sống niềm tin (cc. 21-23)

Đức Giêsu biết sứ mệnh đời mình. Ngài chuẩn bị cho các môn đệ dần dần đón nhận cách Ngài sẽ thực hiện sứ mệnh đời mình: Một Mesia đau khổ.

Khi thấy vị tông đồ trưởng tuyên xưng đức tin cách xác đáng, đức Giêsu bắt đầu tỏ lộ về các Ngài sẽ thực hiện sứ mệnh đời mình qua đau khổ.

Cũng con người ấy, 5 phút trước được đầy ơn Chúa; 5 phút sau đã trở về và sống, nói năng, phản ứng thuần túy kiểu con người. Điều ông Phêrô tuyên xưng đã không đưa ông đi vào chọn lựa thực tế. Có phải ông đã hiểu về “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống” theo lối quyền lực và vinh quang?

Hãy nhớ lại những lúc bạn thấy chọn lựa của bạn và của Chúa khác nhau, thậm chí đối nghịch.

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa Giêsu về đức tin cá vị của bạn vào Ngài, và những chọn lựa đi theo đó.

Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet.

21/7/26

Thứ năm TN.XVI: Tai-mắt được chúc phúc (Mt 13,10-17)

10Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?”11Người đáp: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.12Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.13Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu.14Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy;15vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

16“Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.17Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đức Giêsu và các môn đệ.

Ơn xin: Xin cho con nhận ra những ân huệ hằng được ban cho và ngày càng trở nên phong phú trong đời mình, để con biết sống tâm tình biết ơn.

Lối cầu nguyện: Phương pháp Suy niệm [Gõ vào ô tìm kiếm Phương pháp Suy niệm]

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Nghịch lý (cc 10-15)

Mời bạn đọc chậm trích đoạn trên, và suy ngẫm về nghịch lý trong câu trả lời của đức Giêsu khi các môn đệ thắc mắc tại sao Ngài giảng dạy dân chúng bằng dụ ngôn.

+ “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không” – Chẳng lẽ Thiên Chúa lại thiên vị giữa người này và người khác?

+ “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.” – Chẳng lẽ Thiên Chúa ưu ái với người ngày và xử tệ với người khác?

+ Ngài giảng dạy bằng dụ ngôn để “họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu”?! Vậy mục đích giảng dạy của Ngài là gì?

Nếu những điều kỳ cục này không đến từ Thiên Chúa, liệu có phải chúng đến từ phía chúng ta, những người đang nghe Ngài giảng dạy? Ngôn sứ Isaia trả lời: “15vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.” – Chúng ta sợ nhìn thấy sự thật, và nghe được điều Chúa muốn và lương tâm mình bắt mình phải thay đổi. Chúng ta sợ “được chữa lành” để phải sống những yêu cầu của một người khỏe mạnh.

Mời bạn tự ngẫm xem đây có phải là nghịch lý của đời mình trước đây, và bây giờ?

2/ Diễm phúc (cc. 16-17)

Đức Giêsu chúc phúc cho mắt, cho tai của các môn đệ - những người “được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời” – vì mắt họ thấy, tai họ nghe được. Không phải vì họ không bị khiếm thị hay khiếm thính, mà là họ đang thấy đức Giêsu và nghe Ngài giảng dạy. Họ hiểu được mầu nhiệm Nước Trời, họ cảm nhận được sự hiện diện thần linh của Thiên Chúa.

Nhớ lại những kinh nghiệm thiêng liêng bạn được ban cho để tạ ơn Thiên Chúa.

Hãy tiếp tục xin cho “mắt” mình thấy được Thiên Chúa, và “tai” mình nghe được thánh ý Ngài giữa cuộc sống bình thường của mình.

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa Giêsu một lời tạ ơn, một lời sám hối, một lời cầu xin.

Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet.

15/7/26

Thứ năm TN.XV: Nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mt 11,28-30)

 28“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đến - ở lại – nghỉ ngơi trong Chúa.

Ơn xin: Giữa cuộc sống bận rộn, căng thẳng và mệt mỏi, xin cho con biết tìm về bên Chúa, ở lại trong Ngài để được nghỉ ngơi bồi dưỡng, hầu có sức mà tiếp tục sống các giá trị của Ngài.

Lối cầu nguyện: Cầu nguyện theo nhịp thở.

Gợi điểm cầu nguyện

Sau phần định tâm ở trên, bạn hãy để mình thật thư giãn theo nhịp thở đều đặn, độ dài vừa phải phù hợp với cơ thể mình. Nối kết với Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, Đấng để để tỏ lộ tình yêu chăm sóc của Thiên Chúa cho con người.

Rồi từ từ “niệm” từng câu theo vế chia sẵn dưới đây. Hãy dành thời gian cho mỗi câu bao lâu bạn còn cảm nếm được những điều ý vị. Bạn có thể “niệm” theo thứ tự, hoặc chọn bất cứ câu nào để niệm, hoặc niệm cả các câu một lượt; miễn là điều đó mang lại cho bạn sự nghỉ ngơi, được tĩnh lặng và cảm nhận được niềm vui, sự an ủi, sự nâng đỡ, bình an… mà Chúa Giêsu mang lại cho bạn. Không nhất thiết phải đi cho hết các câu.

Niệm theo nhịp thở 2: hít vào – thở ra, mỗi vế sẽ lặp trong đầu nửa vế của câu niệm bạn đã chọn.

Vất vả / mang gánh nặng nề

Hãy đến / cùng Tôi

Tôi sẽ cho / nghỉ ngơi bồi dưỡng

Hãy mang lấy ách / của Tôi,

hãy học / với tôi,

Tôi có lòng hiền hậu / và khiêm nhường

Tâm hồn được / nghỉ ngơi bồi dưỡng

Ách tôi êm ái / gánh Tôi nhẹ nhàng.

Ảnh: Internet.

13/7/26

Ý NGHĨA LOGO CỦA DÒNG NỮ TỬ TRÁI TIM MẸ MARIA

Một thánh giá cách điệu,
hai trái tim,
một ngọn lửa,
và trên thanh ngang của thánh giá là tên Dòng.


Khá đơn giản, vâng… hãy thử đọc chúng từ con tim
như thể chúng ta đang đọc thơ, bởi vì nghệ thuật luôn mang chất thơ ca.


THÁNH GIÁ

Một thánh giá đơn giản và không cân đối, nếu nhìn kỹ thì nó được tạo nên bởi hai thanh gươm.

Trái Tim Chúa Giêsu bị đâm thâu bằng những “lưỡi gươm” trong đời sống của Ngài, nhưng Ngài đã có thể biến chúng thành Thánh Giá Cứu Độ. Một người lính đâm thâu Trái Tim Ngài là biểu tượng của lễ dâng hy sinh chính mình cho Chúa Cha (chiều dọc), và chiều còn lại (chiều ngang) mở ra đến vô biên để bao lấy tất cả chúng ta.

 

HAI TRÁI TIM

Hai Trái Tim với những nét vẽ mở, chẳng phải vì người thiết kế vội vã hay cây bút chì không được chuốt nhọn đủ, nhưng vì những Trái Tim đó hằng rộng mở.

Trái tim bên trái là Trái Tim Chúa Giêsu, một trái tim tràn ngập tình yêu dành cho Chúa Cha và chứa đầy tình yêu của Chúa Cha dành cho chúng ta; một tình yêu mãnh liệt đến nỗi Ngài đã nhập thể và đổ máu vì chúng ta. Phía trên là một thánh giá biểu thị lưỡi đòng đâm thấu Ngài.

Trái tim bên phải là của Mẹ Maria, luôn rộng mở để chia sẻ niềm hy vọng giải thoát dân ngài; rộng mở vô tận cho cả hai chiều đối nghịch đến độ Mẹ sinh con mà vẫn đồng trinh, lập gia đình mà vẫn trinh khiết, trở nên Mẹ của Con Chúa và của những ai đã giết con một của Mẹ.


NGỌN LỬA

Từ Trái Tim Mẹ Maria, một ngọn lửa bùng cháy, biểu tượng của một tình yêu bốc cháy gây đau đớn nhưng mang lại ơn cứu độ, ngọn lửa tình yêu mang đến thanh luyện và thánh hiến.


HAI TRÁI TIM LỒNG VÀO NHAU

Hai Trái Tim lồng vào nhau, không phân tách; tim này chứa đựng tim kia, bởi vì tim này kiến tạo tim kia và ngược lại.

Trái Tim Chúa Giêsu được hình thành từ trong Trái Tim Mẹ Maria, và mọi cảm nhận của Trái Tim Mẹ Maria được bao bọc trong Trái Tim Chúa Giêsu.


TÊN DÒNG

Nguyên gốc được viết bằng tiếng Pháp, và bạn có thể dịch nó sang ngôn ngữ của mình. Khi sử dụng Tên Dòng bằng tiếng Pháp thì đó là cách thể hiện tính quốc tế của linh đạo.


10/7/26

Thứ Năm TN. XIV: Môn đệ thừa sai (Mt 10,7-15)

7Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. 8Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. 9Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng. 10Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

11“Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 12Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. 13Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em. 14Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại. 15Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.

Nhập nguyện

·             Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần

Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.

Đặt khung cảnh: Đức Giêsu dặn dò các môn đệ trước khi sai họ đi rao giảng.

Ơn xin: Xin cho con biết học giương sống của Chúa Giêsu và thực hiện điều Ngài truyền dạy.

Lối cầu nguyện: Suy niệm. 

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Mẫu gương Chúa Giêsu

Đoạn Tin Mừng được đọc trích ra sau đoạn đức Giêsu chữa người câm, rồi Ngài đi rao giảng. Dân chúng tụ họp lại đông đảo để nghe lời Ngài. Ngài chạnh lòng thương họ không chỉ đói khổ vật chất mà còn tinh thần. Ngài mời các môn đệ nài xin “Chủ Mùa” sai thợ đến gặt lúa về. Trong bối cảnh đó, đức Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng Nước Thiên Chúa.

Để hiểu được những chỉ dẫn cho người môn đệ thừa sai, mời bạn dành thời gian để chiêm ngắm chính mẫu gương của Chúa Giêsu, bằng cách suy ngẫm về những chọn lựa của Ngài và những gì Ngài đã làm, đã sống.

+ Suy ngẫm về chọn lựa của “Đấng vốn giàu sang phú quý”, là Ngôi Hai Thiên Chúa đã chọn mặc lấy những giới hạn của thân phận con người.

+ Ngài chọn nhập thể tại một đất nước đang bị đô hộ, chọn một làng quê không có chọn sinh ra trong một gia đình lao động tay chân.

+ Ngài chọn bước ra khỏi gia đình, khỏi nơi lưu trú dù đơn sơ và các mối tương quan thân thiết để rày đây mai đó trên đường sứ vụ.

+ Ngài đã rao giảng cho các thành thị làng mạc, trong hội đường, cho mọi thành phần. Ngài đã trừ quỷ và chữa bệnh…

2/ Lời dặn dò (cc. 7-15)

Sau khi lập nhóm môn đệ đức Giêsu (đoạn liền kề trước) sai họ đi truyền giáo. Ngài dặn dò họ về cách thức thi hành sứ vụ. Mời bạn dành thời gian để suy ngẫm về từng điều một, và áp dụng vào bản thân mình trong điều kiện sống, làm việc và bậc sống của mình.

+ Nội dung rao giảng: “Nước Trời đã đến gần”

+ Công việc thực hiện: chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Đức Giêsu thông chia cho họ chính sứ vụ và năng lực của Ngài.

+ Thái độ cần có khi thi hành sứ vụ: “thợ thì đáng được nuôi ăn” nên làm việc vô vị lợi, không kiếm chác thủ thân; trung thành ở lại một nơi, trao ban bình an, bình tâm và tự do khi bị từ chối.

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa Giêsu về cách thức bạn nhận được ơn đức tin và cách thức bạn rao truyền về niềm tin của mình, về Chúa Giêsu.

Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet

1/7/26

CHA DIỆP HÔM NAY

Vào dịp đặc biệt hiếm có của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, và của đất nước chúng ta nữa: Lần đầu tiên một người Việt được tuyên chân phước tại nơi ngài đã từng sống và phục vụ. Những ngày này, tên của cha Trương Bửu Diệp đã được nhắc đến dưới rất nhiều hình thức và trong nhiều dạng truyền thông khác nhau của cả truyền thông đạo và đời.

Mình xưa nay vẫn ngạc nhiên về hình ảnh của cha Diệp xuất hiện khá phổ biến trong dân gian, ngay cả nơi nhà ở, quán xá, hoặc trên xe của những người chưa một lần tuyên xưng đức tin vào Thiên Chúa. Bản thân mình ít quan tâm đến lòng đạo đức bình dân, nên đôi lúc mình đặt vấn đề về hiện tượng này: liệu có sự thái quá trong cách tôn vinh một con người?

Chính Thiên Chúa và cha Diệp muốn hoán cải mình ở điểm này, rằng Thiên Chúa có muôn vàn cách thế để thể hiện tình yêu và lòng thương xót của Ngài đối với hết mọi người thuộc mọi niềm tin, mọi nơi và mọi thời. Chính sự kiện cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp được Tòa Thánh quyết định phong chân phước, và ủy nhiệm cho đức hồng y Louis Antonio Tagle cử hành lễ phong chân phước cho cha Diệp tại nơi cha đã sống, phục vụ và tử đạo vào ngày 02/07/2026, đã hoàn toàn xóa khỏi lòng mình những nghi ngại trước đây.

Chọn ở lại

Chẳng có ai đồng thời ở đó để phỏng vấn và ghi hình việc cha Diệp chọn lựa ở lại cùng con dân trong một thời điểm xã hội nhiễu loạn. Và giả như có ai ở đó và chủ ý muốn ghi nhận cuộc đời cha Diệp thì cũng chẳng thể ghi nhận được hết những gì cha đã đi qua, đã sống, và chọn sống như thế.

Toàn bộ kinh nghiệm thiêng liêng, những chuyển động nội tâm sâu kín, những trăn trở và thao thức thẳm sâu thường được diễn đạt một cách kín ẩn qua những quyết định khác thường, và cả cách thế người đó chấp nhận hệ quả của chính điều mình đã chọn lựa.

Hẳn bạn có kinh nghiệm, hoặc được nghe người khác kể lại cách mà họ đọc lại những “điềm báo trước” của một người quá cố. Chỉ với việc hậu nghiệm bằng một cái nhìn tinh tế và cởi mở như thế thì người ta mới đọc được những điều mà trong điều kiện đời sống bình thường và ồn ào thường khó có thể nhận ra.

Chọn ở lại, và nhận lấy cái chết như là hệ quả của chọn lựa đó. Cha Diệp hoàn toàn hiểu biết và tự do quyết định như thế trong Chúa. Những giáo dân đồng thời nơi ấy có thể cảm nhận được một phần sức nặng và sức mạnh của chọn lựa đó. Một quyết định hàm chứa cả những điều phi lý không giải thích được, và đôi khi được nhận diện như một sự thiếu khôn ngoan. Tuy nhiên, sức mạnh của bình an, của an ủi, của đồng hành, của chung chia vận mệnh cùng với con dân là điều không thể nói khác đi được.

Đừng sợ, có Ta ở với ngươi” (Is 41,10; 43,5) là lời ngôn sứ động viên an ủi dân Israel đang lưu đày. Đây cũng là lời chính Đức Chúa nói để trấn an những người được Ngài tuyển chọn và sai đi thi hành sứ vụ; như với Môsê: “Ta sẽ ở với ngươi” (Xh 3,12), hay với ngôn sứ Giêrêmia (Gr 1,19). Và chính đức Giêsu cũng nói như thế với các môn đệ: “Này đây thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20). Theo gương Thiên Chúa, cha Diệp đã chọn ở lại với con dân đang trong hoàn cảnh hoang mang sợ hãi.

Chọn ở cùng

Chọn-ở-lại của cha Diệp vẫn được Ngài tiếp tục thực hiện sau cái chết của Ngài. Không chỉ ở lại với con dân bổn đạo, lúc sinh thời, Ngài chọn ở cùng mọi người lương dân, và cả sau khi Ngài qua đời. Bạn cứ nhìn vào dòng người hành hương đến Trung tâm hành hương Tắc Sậy suốt cả năm, và năm này sang năm khác là đủ để biết. Gọi là “khách hành hương” nhưng họ không chỉ là những người Công giáo trong nước và hải ngoại; một số lớn trong họ là những lương dân thuộc đủ mọi thành phần trong xã hội.

Với mình, cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp đúng là một hiện tượng hòa đồng dân tộc, không phân biệt lương giáo, quan niệm sống hay tầng lớp xã hội. Những cách diễn đạt lòng thành khi khẩn cầu hay cách tạ ơn rất khác biệt của nhiều người đều được Ngài vui nhận, và thành tâm chuyển cầu lên Đấng Tối Cao. Cha Diệp chọn ở cùng với con người hôm nay để trở nên một kênh kết nối nhiều người đến với Đấng Thiêng Liêng là Thiên Chúa, Đấng mà Ngài đã hết lòng yêu mến và phụng sự suốt đời, thậm chí dùng cả mạng sống mình để minh chứng về tình yêu Ngài dành cho Đấng ấy.

Nếu Cha Diệp còn đi giữa chúng ta hôm nay, thì Ngài sẽ tương tác với với người trẻ, người nghèo, người đang mất dần niềm tin hay đức tin đang nguội lạnh và chẳng còn hứng thú với đời sống đạo. Nếu được tiếp xúc với Ngài, bạn nghĩ Ngài sẽ nói gì với bạn? Mình tin rằng Ngài sẽ không nói nhiều bằng lời, nhưng bằng chính sự hiện diện, qua cung cách sống của Ngài, qua tình yêu được chuyển hóa thành tình người và lòng bác ái. Qua đó, Ngài muốn nói với bạn về một Thiên Chúa sống động đang âm thầm hiện diện trong thế giới và trong đời thường; ngay cả khi những môi trường đó đang trở nên bất an và khó sống. Ngài đang diễn đạt về tình yêu trọn vẹn dành cho Đấng đáng tôn thờ đến mức dâng hiến trọn vẹn chính mình và cả mạng sống.

Thùy Trang

27/5/26

Thứ năm TN.VIII: Xin ơn nhìn thấy (Mc 10,46-52)

46Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê. 47Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi!” 48Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi!” 49Đức Giê-su đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại đây!” Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!” 50Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su. 51Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.” 52Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

Nhập nguyện

·    Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần. 

    Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”. 

    Đặt khung cảnh: Anh mù Ba-ti-mê ở thành Giêriko gần Giêrusalem. 

    Ơn xin: Xin cho tôi nhận ra tình trạng mù lòa của mình và can đảm xin ơn được thấy Chúa trong đời mình. 

    Lối cầu nguyện: Suy niệm.

Gợi điểm cầu nguyện

1/ Số phận một người mù (c. 47)

Hãy ngẫm về anh mù: tên anh là Ba-ti-mê; người ta biết anh là con ông Ti-mê. Anh kiếm sống bằng nghề ăn xin. Ngày nào cũng thế. Mọi người đều biết anh. Chỗ anh ngồi ăn xin là chỗ có nhiều người qua lại, nên anh nghe được nhiều câu chuyện qua đường.

Mọi sự cứ diễn ra như mọi ngày theo cái nhìn bên ngoài. Mời bạn ngẫm nghĩ về cách anh Ba-ti-mê đã tổng hợp các thông tin nghe được, hoặc hỏi thêm được; cách anh đã đưa ra kết luận cho mình: anh đã tin vào một người mà anh gọi với tước hiệu “Con vua Đa-vít”.

Suy ngẫm về những điều bạn thu thập được trong đời: thông tin, kinh nghiệm sống, kinh nghiệm đức tin… Bạn rút tỉa được xác tín nào cho đời mình?

2/ Kêu xin (cc. 47-49)

Suy ngẫm về thái độ can đảm của anh Ba-ti-mê khi anh nghe biết là đức Giêsu Nazaret đang đi ngang qua: Anh không chìa tay xin bố thí, mà anh kêu lớn tiếng để xin đức Giêsu chữa nguyên nhân làm cho anh trở nên vô hình trước người khác: đó là chứng bị mù.

Suy ngẫm về những rào cản anh gặp phải: Đám đông ồn ào hòa trong tiếng rao giảng của đức Giêsu. Đám đông chen lấn nên anh cũng không có cơ hội để tiếp cận đức Giêsu. Đám đông còn quát mạt bắt anh im lặng. Đâu là những rào cản của bạn trên hành trình tìm lại giá trị bản thân?

Phương tiện duy nhất anh có lúc này là giọng nói của anh. Anh đã sử dụng tối đa nó. Anh đã thành công. Anh nhận được niềm vui là sự quan tâm của đức Giêsu dành cho anh: “Gọi anh ta lại đây!”; và cả niềm vui được đám đông quan tâm chú ý: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!” Anh đã được người khác nhận biết! Đó là điều quan trọng. Khác với trước đây người ta nhìn thấy anh là thấy sự phiền toái. Giờ họ nhận ra sự “hiện hữu” của anh với tư cách một con người. Mời bạn suy nghĩ về sự hiện hữu của mình, và việc mình được nhận biết và được công nhận.

3/ Được biến đổi (50-52)

Suy ngẫm về hành động anh đứng phắt dậy, đứng lên rất nhanh; và vất lại những gì làm anh vướng víu, ngay cả cái áo choàng là phương tiện hành nghề và bảo vệ mình bao năm.

Suy ngẫm về cách anh lao nhanh về phía đức Giêsu (nhận ra tiếng Ngài để định hướng); cách anh tiếp cận đức Giêsu và lời van xin. Anh không xin của bố thí, anh xin điều giúp xây dựng nhân phẩm của mình. Anh thấy được, và đi trên con đường đức Giêsu đang đi (hướng về Giêrusalem). Anh không chỉ thấy đức Giêsu bằng mắt thịt, anh nhận ra Ngài bằng đôi mắt thiêng liêng.

Kinh nghiệm được Chúa biến đổi của bạn là gì? Đâu là những ơn đã giúp bạn xây dựng lại bản thân mình?

Kết nguyện

Thân thưa với Chúa Giêsu, chuyện trò với anh Ba-ti-mê để xin ơn được biến đổi.

Dâng một Kinh Lạy Cha.

Ảnh: Internet