Dòng Nử Tử Trái Tim Mẹ Maria (DHM)

28/1/20

Thứ tư TN.III: Tự do gieo rắc điều tốt (Mc 4, 1-20)

1Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung quanh Người, nên Người phải xuống thuyền ở dưới biển mà ngồi, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. 2Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều. Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ:
3“Các người nghe đây! Người gieo giống đi ra gieo giống. 4Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. 5Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; 6nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. 7Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. 8Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả: hạt thì được ba mươi, hạt thì được sáu mươi, hạt thì được một trăm.” 9Rồi Người nói: “Ai có tai nghe thì nghe!”
10Khi còn một mình Đức Giê-su, những người thân cận cùng với Nhóm Mười Hai mới hỏi Người về các dụ ngôn. 11Người nói với các ông: “Phần anh em, mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho anh em; còn với những người kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn, 12để họ có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy, có lắng tai nghe cũng không hiểu, kẻo họ trở lại và được ơn tha thứ.”
13Người còn nói với các ông: “Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn? 14Người gieo giống đây là người gieo lời. 15Những kẻ ở bên vệ đường, nơi lời đã gieo xuống, là những kẻ vừa nghe thì Xa-tan liền đến cất lời đã gieo nơi họ. 16Còn những kẻ được gieo trên sỏi đá là những kẻ khi nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, 17nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì lời, họ vấp ngã ngay. 18Những kẻ khác là những kẻ được gieo vào bụi gai: đó là những kẻ đã nghe lời, 19nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả gì. 20Còn những người khác nữa là những người được gieo vào đất tốt: đó là những người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm.”

Nhập nguyện
Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần.
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của con chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
Đặt khung cảnh: Bờ hồ Tiberia, gần làng chài, nơi Đức Giêsu thường đến rao giảng. Đức Giêsu ngồi trên thuyền nhỏ và giảng dạy.
Ơn xin: Xin cho tôi được tự do với môi trường tiếp nhận để tôi luôn quảng đại gieo rắc tình yêu và điều thiện hảo.
Lối cầu nguyện: suy niệm [gõ vào ô tìm kiếm PP-05: Phương pháp suy niệm]

Gợi ý cầu nguyện
1/ Tự do gieo Lời Thiên Chúa (cc. 1-9)

Hãy đặt mình vào trong khung cảnh tại bờ hồ hôm đó. Bạn có thể nhập vai vào đám đông, hoặc là một trong các người thân cận của Đức Giêsu. Bạn đang ở đó và nghe giảng.
Đức Giêsu chọn một chỗ để mọi người dễ nhìn thấy, dễ nghe thấy: ngồi trên thuyền cách bờ một chút. Ngài cất tiếng giảng dạy nhiều điều. Mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa và thân phận con người có quá nhiều điều để nói. Ngài dốc sức nói lớn tiếng, và đề cập đến nhiều điều. Bạn nghĩ xem Ngài nói gì về Thiên Chúa, về chính đời bạn?
Một trong những điều Ngài giảng hôm đó được ghi lại là dụ ngôn người gieo giống. Dụ ngôn là câu chuyện đơn giản Đức Giêsu dùng để dạy những bài học thiêng liêng. Bạn hãy đọc câu chuyện đó (cc. 3-9) như thể chính tai bạn đang được nghe Đức Giêsu giảng. Bạn có thể đọc đi đọc lại đoạn văn vài lần, chú ý đến phong thái của “người đi ra gieo giống”, và câu kết luận của Đức Giêsu: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe” (c.9). Bạn cũng có thể chú ý đến kết quả của hành động gieo vãi tràn lan đó.
Mời bạn nhớ lại những lời vàng ngọc nào đó đã làm thay đổi đời bạn. Hãy cám ơn Chúa về điều đó.

2/ Ơn hiểu biết (cc. 10-12)
Bạn có từng nghe câu “đàn gảy tai trâu”, hay “nước đổ đầu vịt” chưa? Có rất nhiều lời hữu ích, những điều hữu ích đi qua đời ta, nhưng ta đã “bỏ ngoài tai”.
Đức Giêsu trích lại lời Thiên Chúa phán với ngôn sứ Isaia khi chọn ông và nói về sứ vụ của ông một cách rất khó hiểu: “Hãy đi nói với dân này rằng: Cứ nghe cho rõ, nhưng đừng hiểu; cứ nhìn thật kỹ, nhưng đừng nhận ra. Hãy làm cho lòng dân này ra đần độn, cho tai nó điếc, cho mắt nó mù; kẻo mắt nó thấy, tai nó nghe và lòng nó hiểu, mà nó trở lại và được chữa lành” (Is , 9-10). Đó có phải là sứ vụ của ngôn sứ Isaia? Hay đó là thực trạng của lòng dân mà ông Isaia được sai đến để giảng?
Khi trích lại đây, Đức Giêsu còn muốn nói rằng hiểu được Lời Thiên Chúa là một ân ban, chứ không do trí thông minh của bạn.

3/ Biết và tự do (cc. 13-20)
Đức Giêsu biết những người nghe không hiểu điều Ngài giảng, ngay cả những người thân tín và môn đệ của Ngài. Tuy vậy Ngài vẫn tự do để giảng dạy. Đôi khi ta chỉ hành động khi dự liệu rằng việc làm đó mang lại kết quả, thậm chí là kết quả trước mắt và đo lường được!
Đức Giêsu tự do gieo rắc Lời Thiên Chúa vì Ngài tin vào sức mạnh của Lời đó: “…Lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.” (Is 55, 10-11).
Bạn có được ai đó tự do trao lời hướng dẫn tốt lành khi bạn vẫn còn quá xa lạ với chúng? Bạn có tự do để nói điều tốt lành ngay cả khi người nghe không muốn đón nhận?

Kết nguyện
Hãy thưa với Đức Giêsu về những gì trào lên trong bạn khi nhớ về những lời dạy dỗ, bảo ban.
Tạ ơn Chúa Cha đã sai Ngôi Lời đến để nói với bạn về Thiên Chúa và đời bạn. Kết thúc bằng kinh Lạy Cha.

20/1/20

Thứ Tư TN.II: Lòng chai dạ đá (Mc 3,1-6)

1Đức Giê-su lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. 2Họ rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy ngày sa-bát không, để tố cáo Người. 3Đức Giê-su bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra giữa đây!” 4Rồi Người nói với họ: “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi?” Nhưng họ làm thinh. 5Đức Giê-su giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay: “Anh giơ tay ra!” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. 6Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu lập tức bàn tính với phe Hê-rô-đê, để tìm cách giết Đức Giê-su.


Nhập nguyện
Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần.
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của con chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
Đặt khung cảnh: Hội đường Do Thái giáo vào một ngày Sabat, khi dân chúng quy tụ lại để nghe Lời Chúa và hát Thánh vịnh với nhau.
Ơn xin: Xin cho tôi cảm nếm được vị đắng của sự tan rã trong các mối tương quan, bắt đầu từ đáy lòng tôi; để lòng tôi được thay đổi, và trở nên hiệp nhất với Chúa và với người khác.
Lối cầu nguyện: Áp dụng ngũ quan [gõ vào ô tìm kiếm PP-06: Phương pháp Áp dụng ngũ quan]

Gợi ý cầu nguyện
1/ Khung cảnh và nhân vật (cc. 1-2)

Thánh sử Mac-cô dành trọn không gian cho bạn áp dụng ngũ quan. Ngài viết Tin Mừng rất ngắn gọn, ít miêu tả, ít liên từ.
Mời bạn dùng đôi mắt của mình để nhìn xem các nhân vật: Đức Giêsu, anh bại tay, và những người Pharisiêu. Họ ăn mặc thế nào, dáng vẻ ra sao? Cũng hãy nhìn xem chỗ họ đang hiện diện. Nhìn xem Hội đường đó dài rộng, bày trí rao sao; đám đông hôm đó đông hay ít. Hãy quan sát kỹ ánh mắt “rình mò” của những người Pharisiêu đang nhắm vào Đức Giêsu.
Bạn có nghe được tiếng thì thầm nào giữa họ? Trong lòng Đức Giêsu có nổi lên tiếng nói nào không?
Bạn hãy dùng khứu giác và vị giác của mình để nếm thử mục tiêu của người Pharisiêu: “để tố cáo”. Bạn thấy mục tiêu đó có mùi vị gì?
Có câu chuyện nào tương tự đã diễn ra trong đời bạn? Mùi vị của kinh nghiệm đó là gì trong bạn?

2/ Mặt đối mặt (cc. 3-4)
Đức Giêsu làm cho sự rình mò được lộ diện. Bạn hãy lắng nghe điều Ngài nói với anh bị bại tay. Tất nhiên, Đức Giêsu có thể chữa tay anh cách kín đáo, nhưng hôm nay, Ngài muốn mọi sự được diễn ra công khai, trước mặt mọi người, “ra giữa đây”. Hãy dùng đôi tai để nghe lời chất vấn của Đức Giêsu về luật Sabat, về việc lành-dữ, về phò sự sống-diệt sự sống.
Bạn có nghiệm được hương vị nào đang trào lên trong họng bạn khi nghe những lời đối chất ấy? Một cảm giác dễ chịu chăng? “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Đức Giêsu hôm nay nói thẳng nói thật vào tật xấu “rình mò để tố cáo” lẫn nhau.
Sự thinh lặng lúc này thật chết chóc và đáng nguyền rủa hơn cả lời nói! Trong thinh lặng, bạn hãy cảm nhận sức nặng đang đè xuống cơ thể bạn; một bầu khí nặng nề, chết chóc đang bao vây lấy từng người trong hội đường ngày hôm ấy.

3/ Lòng đối lòng (cc. 5-6)
Đức Giêsu không thể nén giận được nữa. Ngài “giận dữ” và “rảo mắt” nhìn những người Pharisiêu. Mời bạn chiêm ngắm vẻ mặt giận dữ và ánh mắt cau quắc lại, nhìn chằm chằm vào họ.
Biểu hiện nét mặt đó bộc lộ một nỗi lòng “buồn khổ”. Tình yêu thể hiện bằng sự nổi giận khi thấy con người lầm đường lạc lối. Bạn hãy nếm hương vị của cõi lòng Đức Giêsu hôm nay.
Đối lại, người Pharisiêu cũng bộc lộ cõi lòng của mình: liên kết với nhà cầm quyền để triệt hạ Đức Giêsu. Mời bạn cũng dành thời gian để nếm hương vị của cõi lòng chai lì trong gian ác.
Trong thinh lặng, hãy lắng nghe và cảm nếm cái “nghẹn lời” của Đức Giêsu sau biến cố cọ sát này.

Kết nguyện
Hãy thân thưa với Chúa Giêsu về tất cả những gì bạn cảm nếm được, những câu chuyện tổn thương của bạn, những ao ước của bạn.
Đoạn dâng một Kinh Lạy Cha để xin ơn hoán cải và hiệp nhất.
Ảnh: Internet.

14/1/20

Thứ tư TN.I: Quân bình và tự do (Mc 1, 29-39)

29Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. 31Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.
32Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33Cả thành xúm lại trước cửa. 34Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.
35Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy!” 38Người bảo các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” 39Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.

Nhập nguyện

Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần.
Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của con chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
Đặt khung cảnh: Làng chài gần biển hồ Galilê, nơi có nhà của ông Phêrô. 
Ơn xin: Xin cho tôi biết tự tạo thế quân bình trong ngày sống của mình và tự do thực hiện chương trình sống đó.
Lối cầu nguyện: suy niệm
[PP-05: Phương pháp suy niệm]

Gợi ý cầu nguyện
1/ Lao động (cc. 29-34)
- Mời bạn đọc các câu từ 29 đến 34 để xác định những công việc Đức Giêsu đã làm vào ngày hôm đó trong Hội đường, trên đường, trong nhà ông Phêrô vào ban ngày và chiều tối.
- Hãy xem Ngài làm một mình hay cùng với người khác? Thái độ của Ngài thế nào khi làm việc? Ngài có làm ngoài giờ hoặc “tăng ca” không? Đức Giêsu làm việc vì động lực và động cơ nào?
- Bạn hãy nói với Ngài về những công việc bạn đang đảm nhiệm. Hãy xin Ngài thánh hóa những “việc phải làm” của bạn bằng cách đọc chậm rãi Kinh Sáng soi.
Cúi xin Chúa sáng soi
cho chúng con được biết việc phải làm,
cùng khi làm
xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con,
từ khởi sự cho đến hoàn thành
đều nhờ bởi ơn Chúa.
Amen.

2/ Cầu nguyện (c. 35)
- Đức Giêsu vừa thức dậy sau một đêm ngon giấc. Giấc ngủ là phép lạ phục hồi mà Thiên Chúa tặng ban cho con người và muôn loài. Ngủ sớm để dậy sớm là nhịp sống khôn ngoan của thiên nhiên. Đức Giêsu đã dậy sớm từ “lúc trời còn tối mịt”. Bạn nghĩ lúc đó khoảng mấy giờ sáng? Trong không gian tĩnh mịch và sự uyên nguyên của khí trời, Đức Giêsu dâng thời khắc đẹp nhất đầu ngày này cho Thiên Chúa. Ngài đi đến nơi hoang vắng và cầu nguyện! Thánh sử Mac-cô không nói gì về nội dung và cách thức Đức Giêsu đã cầu nguyện, bạn được phép nghĩ xem Đức Giêsu đã cầu nguyện như thế nào vào buổi sáng hôm đó.
- Hãy xét xem trong lịch sống hằng ngày của bạn, bạn có dành ra thời gian cố định để cầu nguyện? Nó là thời khắc nào trong ngày sống? Bạn ấn định thời gian là bao lâu? Bạn thưởng chọn nơi nào để cầu nguyện riêng với Chúa của bạn? Bạn có nỗ lực để thực hiện nó mỗi ngày? Nội dung và cách thức cầu nguyện của bạn thế nào? Bạn thấy việc cầu nguyện của bạn có giống với Đức Giêsu chưa?

3/ Quân bình và tự do (cc. 36-39)
- Có lẽ khi trời đã sáng, ông Simon và các bạn thức dậy và không thấy thầy Giêsu nên kéo nhau đi tìm. Họ bị đánh thức vì những người đến tìm thầy để được chữa bệnh, do tối hôm trước quá đông bệnh nhân. Khi gặp, các ông thông tin cho Đức Giêsu biết có nhiều người đến tìm thầy!
- Bạn hãy đọc câu 38 để đánh giá mức độ quân bình và tự do của Đức Giêsu đối với con người, nơi chốn, danh tiếng… Bạn dành ít phút để đánh giá mức độ quân bình và tự do của mình ngang qua lịch sống, các công việc và các mối tương quan.

Kết nguyện
Mời bạn đọc lại Kinh Sáng soi để xin ơn tự do và quân bình trong đời sống.

7/1/20

Thứ tư GS.II: Lòng trí ngu muội (Mc 6, 45-52)

45Lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia về phía thành Bết-xai-đa trước, trong lúc Người giải tán đám đông. 46Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện. 47Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa Biển Hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. 48Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông và Người định vượt các ông. 49Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. 50Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” 51Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội!

Nhập nguyện
-Tập trung ý thức - Ý thức Chúa hiện diện và kính cẩn chào Ngài - Xin Chúa ban Thánh Thần.
-Tổng nguyện: “Xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của con chỉ quy hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa”.
-Đặt khung cảnh: Biển hồ Tiberia vào buổi tối. Hồ này dài 21km, rộng 13km, chỗ sâu nhất là 43m.
-Ơn xin: Xin cho tôi đọc được ý nghĩa của các biến cố trong đời tôi và trong dòng lịch sử nhân loại để tôi xác tín rằng Thiên Chúa là Đấng tôi nương tựa.
-Lối cầu nguyện: suy niệm [PP-05: Phương pháp suy niệm]

Gợi ý cầu nguyện
1/ Kể chuyện
Bạn hãy đọc bản văn chậm rãi, lưu ý tới các động từ và tính từ được dùng. Cố gắng ghi nhớ chi tiết câu chuyện. Sau đó, nhìn vào bản đồ và kể lại câu chuyện đó cho chính mình nghe lại một lần nữa.
Về địa điểm: Sau khi các môn đệ đi “truyền giáo” về và vui mừng kể cho thầy Giêsu nghe chuyến công tác thành công mỹ mãn của mình, Thầy Giêsu mời họ lánh đi đến chỗ hoang vắng để nghỉ ngơi để phục hồi. Nơi họ đến là thung lũng Ghê-nê-xa-rét. Thực tế họ không được nghỉ ngơi như mong ước, vì dân chúng “đói khát Lời Chúa” nên họ đã quy tụ về quá đông. Thầy Giêsu lại tiếp tục “ban Lời” cho họ; chắc chắn các môn đệ cũng phải tham gia vào việc phục vụ. Tại nơi này phép lạ hóa năm chiếc bánh và hai con cá đã diễn ra. Sau đó, dù trời đã tối, Thầy Giêsu yêu cầu các môn đệ chèo thuyền qua Bet-xai-đa của dân ngoại trước… Mời bạn dựa vào bản đồ để kể câu chuyện mà trích đoạn Kinh Thánh kể.

2/ “Ta là Đấng Ta Là” (cc. 45-50)
Mời bạn đọc lại/nhớ lại các chi tiết của đoạn văn các câu 45-50. Các môn đệ đang ở đâu? Vào lúc nào? Họ đang làm gì? Tại sao Đức Giêsu xuất hiện? Ngài xuất hiện thế nào? Các môn đệ phản ứng thế nào? Tại sao?
Giữa cơn hoảng loạn đó, chắc chắn họ cần được trấn an. Đức Giêsu nói: “Ta Là”. Đây là danh xưng của Thiên Chúa được mặc khải cho Môsê (Xh 3, 13-14). Danh xưng đó đã tạo nên sức mạnh và niềm cậy trông cho dân Israel trong suốt hành trình trở về Đất Hứa, và trong suốt dòng lịch sử cứu độ. Đức Giêsu đêm nay vừa trấn an, vừa mặc khải chính mình cho các môn đệ giữa lúc họ hoảng sợ vì sóng gió cuộc đời.
Bạn có kinh nghiệm nào về việc Thiên Chúa tỏ mình ra cho bạn giữa những lúc hoang mang, mất hướng, sợ hãi…?

3/ Lòng trí ngu muội (cc. 51-52)
Câu 51-52 mô tả một cảnh tượng trái ngược giữa bên trong và bên ngoài. Bên ngoài, Thầy Giêsu bước lên thuyền với họ, và sóng gió lặng yên. Bên trong, các môn đệ bàng hoàng sửng sốt. Sao không phải là một cảm giác vui mừng, bình an, hoặc tâm tình biết ơn, mà lại “sửng sốt”?
Họ đã không thể hiểu được những điều đã và đang diễn ra!
Phép lạ hóa bánh ra nhiều đã diễn ra có nghĩa là gì? Là con đường đưa họ đến vinh quang? Là sự phục vụ? Là tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa? Có thể họ cũng không hiểu tại sao Thầy bắt buộc họ chèo thuyền đi Bét-xai-đa trong đêm tối.
Điều đang diễn ra là sự xuất hiện của Thầy Giêsu bước đi trên mặt nước, của danh xưng “Ta Là”, của sóng gió lặng yên. Tất cả có nghĩa là gì?
Lòng trí ngu muội! Không hiểu điều đã xảy ra thì cũng không hiểu được điều đang diễn ra. Thầy Giêsu mặc khải cho họ bằng “giáo dục trực quan” nhưng họ không hiểu được. Họ trải nghiệm nhưng không cảm nghiệm được.
Thầy Giêsu cũng đang mặc khải chính Ngài cho bạn trong bối cảnh sống hiện tại, với những tình huống sống động. Mời bạn dừng lại để khám phá ý nghĩa của các sự kiện đã và đang diễn ra. [ví dụ: bạn có thể cùng đang khóc với Australia về thảm họa cháy rừng, nhưng điều đó có nghĩa là gì? Nó có giúp bạn thay đổi thái độ và cách sống với môi trường thế nào? Hay nó là chuyện của Úc!]
Nếu chưa hiểu được ý nghĩa của các biến cố, ít ra bạn hãy xin ơn để sẽ hiểu được chúng.

Kết nguyện
Giữa biển đời, bạn hãy tâm sự với thầy Giêsu về những biến động trong tâm hồn bạn, hoặc về các biến cố đã và đang diễn ra.
Đoạn dâng lên Chúa Cha tất cả những điều đó bằng một Kinh Lạy Cha.